Ông nội nói không được khoẻ, nên bố về Việt Nam thăm ông, rồi tranh thủ đưa ông đi khám xem thế nào. Bố chỉ tranh thủ về được có 13 ngày thôi. Hôm nay bố mới về được hơn 1 tuần, gặp gỡ gia đình bạn bè, rồi làm cả bao nhiêu là thứ việc.
Mấy mẹ con ở nhà, rất nhớ bố. Đặc biệt là con gái, cả ngày hôm bố bay về con gái cứ luôn miệng hỏi về bố: "Con ngủ mấy lần nữa thì bố về", "Mẹ ơi! Con buồn, con nhớ bố quá", "Bao giờ bố sang hả mẹ"... đến tối, trước khi đi ngủ còn hỏi "Mẹ ơi, sao con cứ luôn có cảm giác là bố sẽ bị đau"- con gái nói rồi quay mặt vào tường giấu giọt nước mắt. Mẹ nói: "Chúc may mắn phải không con. Con cứ yên tâm ngủ đi, chắc vì con nhớ bố quá đấy". Phải đến tận hôm sau, khi nói chuyện được với bố, con gái mới vui vẻ trở lại.
Mấy ngày, bố không ở nhà, các con lại đặc biệt ngoan, nghe lời mẹ. Biết chơi rất hoà thuận với nhau, nhường nhịn, cùng chơi và cùng cười ầm ầm cả nhà. Mỗi tối chơi xong đều biết cùng nhau dọn sạch đồ chơi. Biết cùng nhau đi rửa tay, có hôm chị Lilly còn tắm cả cho mình và tắm cả cho em. Vừa tắm vừa nghịch và cười ầm ĩ cả nhà tắm. Mẹ kệ, để cho các con thích làm gì thì làm. Trộm vía, được cái hai chị em cũng ngoan, không nghịch kiểu phá phách. Khi xem xong 15 phút phim, thường em Henry sẽ khóc đòi xem thêm, chị Lilly đã biết rủ em chơi ngựa ngay lập tức- làm em quên ngay việc khóc của mình.
Mấy hôm bố về, mẹ lại đặc biệt bận mải một tí. Vì phải làm khai báo xin Visa lại cho ông, mua lại bảo hiểm cho ông bà, mua vé máy bay... Xong việc này, thì đã quay ra làm việc khác, thay bỉm con ị, rửa bát, dọn nhà... thì đã đến buổi trưa. Được cái các con cũng ngoan, chịu khó ăn. Lilly, từ ngày thấy bố mẹ nói cần phải tăng cân để đủ sức khoẻ, mới đeo được ba lô đi học. thì con chịu khó ăn nhiều hơn hẳn. Ăn uống vui vẻ, thoải mái, mà không lười biếng như trước. Luôn nhắc mẹ pha sữa cho con. Nói chung, cuộc sống cần phải có cái đích con nhỉ, như thế mình sẽ có động lực và biết chính xác mình phải làm gì :D
Cả tuần nay, trời nắng kinh khủng, toàn từ 34-38 độ, nên chiều nào mẹ cũng cho hai chị em đi ra Toà thị chính nghịch nước với các bạn. Lilly đã biết rủ em về cùng đội của mình, để cùng nhau "tấn công" bạn- vì các bạn chơi trò té nước. Em Henry đặc biệt tiến bộ ở chỗ biết hứng nước vào chai uống nước, em cầm chai đầy hự chạy ra khoe mẹ với chị, làm cả hai đều rất ngạc nhiên. Em chạy miệt mài, khắp sân chơi, chạy nhanh và rất khoẻ, và cực tập trung vào việc mình làm. Lilly chơi với các bạn rất thân thiện, biết khi sang đường cần phải chú ý và cẩn thận khi sang. Chơi xong, thì bao giờ cũng đói, ngấu nghiến ăn hoa quả, bánh mì, hôm thì xúc xích, uống nước thì ừng ực.... Nhưng lúc như này, cứ ngồi ngắm các con chơi rồi tủm tỉm cười một mình thôi.
Mẹ lâu rồi không có thói quen chụp hình hay quay film lại những lúc thế này. Thích nhìn các con bằng chính con mắt của mình, để ghi nhớ hơn trong tim và trí não. Nhiều khi tự hỏi, sao cảnh sống động như vậy, các ông bố bà mẹ cứ mải quay film lại, rồi chỉ nhìn con qua màn ảnh... mẹ vẫn cảm thấy cái giao diện nó hơi "gián tiếp". Cũng vì bây giờ bố không làm xa nữa, nên mẹ ít quay film chụp hình hơn. Đôi khi thì cũng thích có, để cùng nhau xem lại ấy.
À, hôm nay lúc cho các con ngủ tối, mẹ tự nhiên buồn nôn.
Henry nói: "Mẹ buồn nôn oder? fine fine", rồi lấy tay xoa xoa vào người mẹ
Còn chị nói: "Mẹ biết những lúc đó con làm gì không? Con sẽ uống nước. Đây mẹ uống nước đi, rồi mẹ nằm xuống, mẹ hít thở đều thế này này".
Mẹ hỏi: "để mẹ cho em uống sữa đã, mẹ nằm xuống thì ai cho em uống sữa?"
Lilly: "Thì con"....
đấy, những lúc thế này, thấy mình may mắn và hạnh phúc ghê cơ ấy.
Nói về chuyện "Nói" thì em Henry tiến bộ kinh khủng khiếp, em dạo này nói có nhiều câu đệm
- Của Henry mà
- Của chị Lilly mà
- Như này này
- Bởi vì Henry nhỏ quá
- Henry nhỏ hơn mà (ý so sánh nhỏ hơn chị)
- Yêu mẹ nhất trên đời
- Giả vờ làm con ngựa nhá
Em còn có trò giả vờ nói thầm thầm, xong cười phá lên....
YÊU CÁC CON KINH KHỦNG, VÀ TỰ HÀO VỀ CÁC CON NHIỀU LẮM Ý.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét