Ông nội nói không được khoẻ, nên bố về Việt Nam thăm ông, rồi tranh thủ đưa ông đi khám xem thế nào. Bố chỉ tranh thủ về được có 13 ngày thôi. Hôm nay bố mới về được hơn 1 tuần, gặp gỡ gia đình bạn bè, rồi làm cả bao nhiêu là thứ việc.
Mấy mẹ con ở nhà, rất nhớ bố. Đặc biệt là con gái, cả ngày hôm bố bay về con gái cứ luôn miệng hỏi về bố: "Con ngủ mấy lần nữa thì bố về", "Mẹ ơi! Con buồn, con nhớ bố quá", "Bao giờ bố sang hả mẹ"... đến tối, trước khi đi ngủ còn hỏi "Mẹ ơi, sao con cứ luôn có cảm giác là bố sẽ bị đau"- con gái nói rồi quay mặt vào tường giấu giọt nước mắt. Mẹ nói: "Chúc may mắn phải không con. Con cứ yên tâm ngủ đi, chắc vì con nhớ bố quá đấy". Phải đến tận hôm sau, khi nói chuyện được với bố, con gái mới vui vẻ trở lại.
Mấy ngày, bố không ở nhà, các con lại đặc biệt ngoan, nghe lời mẹ. Biết chơi rất hoà thuận với nhau, nhường nhịn, cùng chơi và cùng cười ầm ầm cả nhà. Mỗi tối chơi xong đều biết cùng nhau dọn sạch đồ chơi. Biết cùng nhau đi rửa tay, có hôm chị Lilly còn tắm cả cho mình và tắm cả cho em. Vừa tắm vừa nghịch và cười ầm ĩ cả nhà tắm. Mẹ kệ, để cho các con thích làm gì thì làm. Trộm vía, được cái hai chị em cũng ngoan, không nghịch kiểu phá phách. Khi xem xong 15 phút phim, thường em Henry sẽ khóc đòi xem thêm, chị Lilly đã biết rủ em chơi ngựa ngay lập tức- làm em quên ngay việc khóc của mình.
Mấy hôm bố về, mẹ lại đặc biệt bận mải một tí. Vì phải làm khai báo xin Visa lại cho ông, mua lại bảo hiểm cho ông bà, mua vé máy bay... Xong việc này, thì đã quay ra làm việc khác, thay bỉm con ị, rửa bát, dọn nhà... thì đã đến buổi trưa. Được cái các con cũng ngoan, chịu khó ăn. Lilly, từ ngày thấy bố mẹ nói cần phải tăng cân để đủ sức khoẻ, mới đeo được ba lô đi học. thì con chịu khó ăn nhiều hơn hẳn. Ăn uống vui vẻ, thoải mái, mà không lười biếng như trước. Luôn nhắc mẹ pha sữa cho con. Nói chung, cuộc sống cần phải có cái đích con nhỉ, như thế mình sẽ có động lực và biết chính xác mình phải làm gì :D
Cả tuần nay, trời nắng kinh khủng, toàn từ 34-38 độ, nên chiều nào mẹ cũng cho hai chị em đi ra Toà thị chính nghịch nước với các bạn. Lilly đã biết rủ em về cùng đội của mình, để cùng nhau "tấn công" bạn- vì các bạn chơi trò té nước. Em Henry đặc biệt tiến bộ ở chỗ biết hứng nước vào chai uống nước, em cầm chai đầy hự chạy ra khoe mẹ với chị, làm cả hai đều rất ngạc nhiên. Em chạy miệt mài, khắp sân chơi, chạy nhanh và rất khoẻ, và cực tập trung vào việc mình làm. Lilly chơi với các bạn rất thân thiện, biết khi sang đường cần phải chú ý và cẩn thận khi sang. Chơi xong, thì bao giờ cũng đói, ngấu nghiến ăn hoa quả, bánh mì, hôm thì xúc xích, uống nước thì ừng ực.... Nhưng lúc như này, cứ ngồi ngắm các con chơi rồi tủm tỉm cười một mình thôi.
Mẹ lâu rồi không có thói quen chụp hình hay quay film lại những lúc thế này. Thích nhìn các con bằng chính con mắt của mình, để ghi nhớ hơn trong tim và trí não. Nhiều khi tự hỏi, sao cảnh sống động như vậy, các ông bố bà mẹ cứ mải quay film lại, rồi chỉ nhìn con qua màn ảnh... mẹ vẫn cảm thấy cái giao diện nó hơi "gián tiếp". Cũng vì bây giờ bố không làm xa nữa, nên mẹ ít quay film chụp hình hơn. Đôi khi thì cũng thích có, để cùng nhau xem lại ấy.
À, hôm nay lúc cho các con ngủ tối, mẹ tự nhiên buồn nôn.
Henry nói: "Mẹ buồn nôn oder? fine fine", rồi lấy tay xoa xoa vào người mẹ
Còn chị nói: "Mẹ biết những lúc đó con làm gì không? Con sẽ uống nước. Đây mẹ uống nước đi, rồi mẹ nằm xuống, mẹ hít thở đều thế này này".
Mẹ hỏi: "để mẹ cho em uống sữa đã, mẹ nằm xuống thì ai cho em uống sữa?"
Lilly: "Thì con"....
đấy, những lúc thế này, thấy mình may mắn và hạnh phúc ghê cơ ấy.
Nói về chuyện "Nói" thì em Henry tiến bộ kinh khủng khiếp, em dạo này nói có nhiều câu đệm
- Của Henry mà
- Của chị Lilly mà
- Như này này
- Bởi vì Henry nhỏ quá
- Henry nhỏ hơn mà (ý so sánh nhỏ hơn chị)
- Yêu mẹ nhất trên đời
- Giả vờ làm con ngựa nhá
Em còn có trò giả vờ nói thầm thầm, xong cười phá lên....
YÊU CÁC CON KINH KHỦNG, VÀ TỰ HÀO VỀ CÁC CON NHIỀU LẮM Ý.
Gia đình TÔM TÉP!
Thứ Hai, 29 tháng 8, 2016
Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016
BÄREN RAUSSCHMISS!!!
Baeren Rausschmiss là buổi học cuối cùng của trẻ con lớn ở nhà trẻ, để chuẩn bị đi học lớp 1.
Ở nhà trẻ, các bạn sẽ được phân ra theo độ tuổi khác nhau. Đầu tiên là các em chuột, thỏ, ngựa rồi lớn nhất là Gấu (Baeren). Các bạn Gấu là những bé 6 tuổi, chuẩn bị đi học. Vì thế, trước kỳ nghỉ hè năm nay, các bạn sẽ được "ném ra ngoài nhà trẻ". Giống như lễ "tốt nghiệp mẫu giáo ở Việt Nam".
Trước đó mấy hôm, các bạn đã cùng nhau tập hát. Còn bố mẹ thì bàn nhau sẽ làm gì cho các con ngày hôm đó. Dĩ nhiên luôn có tiệc Buffet cho các con, có quà cho cô giáo và các bạn.
Hôm đó, bố phải đi làm, trưa về đón mẹ và em đến chỗ con. Mẹ thế nào, sáng hôm đó phải làm bao nhiêu giấy tờ cho ông bà (vì nhà mình đón ông bà sang chơi). Rồi phải trông em, vì hôm đó em nghỉ học ở nhà, và mẹ phải chuẩn bị cả đồ Buffet cầm theo nữa. Rất may, cả nhà mình vẫn đến đúng giờ.
Đến nơi, thấy các gia đình đã xếp hàng hết bên ngoài, hôm nay cũng là ngày cuối trước khi nghỉ hè mà. Lần lượt các em nhỏ được bố mẹ đón trước. Và tiết mục quan trọng nhất đã đến... Các anh chị Gấu xếp hàng lần lượt để chờ đến lượt mình được ném ra ngoài cửa.
Chỉ nhìn thấy các bạn xếp hàng thôi, mà mẹ đã thấy xúc động lắm rồi. Cố gắng ngăn nước mắt để không trào ra ấy. Rồi, từng bạn từng bạn một được ném bịch vào đệm. Bạn thì rất nặng, 4 cô khiêng mà vẹo cả người, có bạn thì siêu nhẹ. Và mẹ nghĩ danh hiệu đó dành cho Lilly, lúc nhấc con lên, nó "hẫng" lên một cái. Làm cả bốn cô giáo đều phải phì cười... Con chạy ra ôm chầm lấy bố mẹ và em. Lúc đó, thật là mẹ "khóc như mưa"- chả hiểu sao nước mắt cứ chảy, không ngăn lại được luôn ấy.
Rồi các bạn cùng hát "keine Maeuchen mehr, keinen Hase mehr, keine Pferde, und keine Bearen mehr. Wir sind Kinder, die in der Schule gehen". Không phải Chuột nữa, không phải Thỏ, không còn là Ngựa nữa, và cũng chẳng là Gấu. Chúng tôi đã là những em bé sẽ đi học rồi. ... Đấy! Hát xong, không phải chỉ mình mẹ, mẹ thấy bố cũng như mưa. Rồi nhìn quanh, thấy mắt bố mẹ nào cũng đỏ hoe.
Tất cả ông bố, bà mẹ ở đây, đều có chung một cảm xúc. Rất xúc động, khi thấy các con mình đã lớn. Xúc động, khi nhớ cả về những tháng ngày các con còn bé tí xíu, tập lật, rồi trườn bò, lững chững tập đi, rồi chạy, rồi ê à tập nói... Những ngày tháng đó vẫn còn như in trong tâm trí của các ông bố bà mẹ.
Những tháng ngày, các con đã đến bên bố mẹ để làm con và làm bạn. Con dạy bố mẹ biết cách chơi và chăm sóc con, biết cách kiên nhẫn để giải thích, biết cách nũng nịu để yêu thương. Các con bên bố mẹ nhưng những người bạn, đặc biệt những lúc bố mẹ ở xa nhau. Có con bên cạnh để ôm ấp, hít hà, để yêu thương và để nhớ.
Con và các bạn la hét ầm ỹ, huyên thuyên đủ chuyện, và cũng ý thức rất rõ một sự kiện trọng đại của mình.
Bố mẹ chúc con luôn khoẻ mạnh, luôn có nhiều bạn tốt, luôn tìm thấy niềm vui ở trường lớp và tích luỹ được nhiều kiến thức cho mình.
YÊU CON xxx
PS: Mẹ viết trước, đợi video và ảnh load lên mạng xong rồi sẽ chia sẻ!
Ở nhà trẻ, các bạn sẽ được phân ra theo độ tuổi khác nhau. Đầu tiên là các em chuột, thỏ, ngựa rồi lớn nhất là Gấu (Baeren). Các bạn Gấu là những bé 6 tuổi, chuẩn bị đi học. Vì thế, trước kỳ nghỉ hè năm nay, các bạn sẽ được "ném ra ngoài nhà trẻ". Giống như lễ "tốt nghiệp mẫu giáo ở Việt Nam".
Trước đó mấy hôm, các bạn đã cùng nhau tập hát. Còn bố mẹ thì bàn nhau sẽ làm gì cho các con ngày hôm đó. Dĩ nhiên luôn có tiệc Buffet cho các con, có quà cho cô giáo và các bạn.
Hôm đó, bố phải đi làm, trưa về đón mẹ và em đến chỗ con. Mẹ thế nào, sáng hôm đó phải làm bao nhiêu giấy tờ cho ông bà (vì nhà mình đón ông bà sang chơi). Rồi phải trông em, vì hôm đó em nghỉ học ở nhà, và mẹ phải chuẩn bị cả đồ Buffet cầm theo nữa. Rất may, cả nhà mình vẫn đến đúng giờ.
Đến nơi, thấy các gia đình đã xếp hàng hết bên ngoài, hôm nay cũng là ngày cuối trước khi nghỉ hè mà. Lần lượt các em nhỏ được bố mẹ đón trước. Và tiết mục quan trọng nhất đã đến... Các anh chị Gấu xếp hàng lần lượt để chờ đến lượt mình được ném ra ngoài cửa.
Chỉ nhìn thấy các bạn xếp hàng thôi, mà mẹ đã thấy xúc động lắm rồi. Cố gắng ngăn nước mắt để không trào ra ấy. Rồi, từng bạn từng bạn một được ném bịch vào đệm. Bạn thì rất nặng, 4 cô khiêng mà vẹo cả người, có bạn thì siêu nhẹ. Và mẹ nghĩ danh hiệu đó dành cho Lilly, lúc nhấc con lên, nó "hẫng" lên một cái. Làm cả bốn cô giáo đều phải phì cười... Con chạy ra ôm chầm lấy bố mẹ và em. Lúc đó, thật là mẹ "khóc như mưa"- chả hiểu sao nước mắt cứ chảy, không ngăn lại được luôn ấy.
Rồi các bạn cùng hát "keine Maeuchen mehr, keinen Hase mehr, keine Pferde, und keine Bearen mehr. Wir sind Kinder, die in der Schule gehen". Không phải Chuột nữa, không phải Thỏ, không còn là Ngựa nữa, và cũng chẳng là Gấu. Chúng tôi đã là những em bé sẽ đi học rồi. ... Đấy! Hát xong, không phải chỉ mình mẹ, mẹ thấy bố cũng như mưa. Rồi nhìn quanh, thấy mắt bố mẹ nào cũng đỏ hoe.
Tất cả ông bố, bà mẹ ở đây, đều có chung một cảm xúc. Rất xúc động, khi thấy các con mình đã lớn. Xúc động, khi nhớ cả về những tháng ngày các con còn bé tí xíu, tập lật, rồi trườn bò, lững chững tập đi, rồi chạy, rồi ê à tập nói... Những ngày tháng đó vẫn còn như in trong tâm trí của các ông bố bà mẹ.
Những tháng ngày, các con đã đến bên bố mẹ để làm con và làm bạn. Con dạy bố mẹ biết cách chơi và chăm sóc con, biết cách kiên nhẫn để giải thích, biết cách nũng nịu để yêu thương. Các con bên bố mẹ nhưng những người bạn, đặc biệt những lúc bố mẹ ở xa nhau. Có con bên cạnh để ôm ấp, hít hà, để yêu thương và để nhớ.
Con và các bạn la hét ầm ỹ, huyên thuyên đủ chuyện, và cũng ý thức rất rõ một sự kiện trọng đại của mình.
Bố mẹ chúc con luôn khoẻ mạnh, luôn có nhiều bạn tốt, luôn tìm thấy niềm vui ở trường lớp và tích luỹ được nhiều kiến thức cho mình.
YÊU CON xxx
PS: Mẹ viết trước, đợi video và ảnh load lên mạng xong rồi sẽ chia sẻ!
Thứ Hai, 8 tháng 2, 2016
CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2016
Năm mới, kính chúc ông bà nội ngoại, gia đình bác Tuấn-Liên, Tú-Hà, chú An và gia đình luôn mạnh khoẻ, vui vẻ, gia đình luôn yên vui hạnh phúc, công việc thuận lợi và nhiều thành công. Chúc năm mới phát tài, nhiều lộc và nhiều may mắn!
Từ sáng, mẹ đã chuẩn bị cho cả nhà nồi nước bồ kết, lá hắc hương, vỏ bưởi và hạt mùi già. Để cả nhà cùng tắm và gội đầu. Đây chỉ là cái thói quen, bà ngoại hay làm mỗi dịp cuối năm. Mẹ muốn giữ lại một chút gì đó cho các con và bố thôi.
Trưa, mẹ làm xôi gấc, nộm xu hào và luộc gà. Mâm ngũ quả đã chuẩn bị xong từ tối hôm trước, con gái nhìn thấy mẹ bày xong, thì thốt lên 'Mẹ ơi! mẹ làm đẹp quá mẹ ạ. Con thấy rất là đẹp'. Bố mẹ giải thích cho con về mâm ngũ quả, về tục lệ Tết của người Việt Nam mình. Mâm cúng Giao thừa, có bánh chưng, mâm ngũ quả, có gà, xôi gấc, rượu, hoa. Giao thừa năm nay, gia đình mình mới gia đình cô chú Thu-Tổng-em An, và gia đình chú Hoàn-cô Giang tới nhà để cùng đón Giao thừa với gia đình mình. Mỗi gia đình chuẩn bị một vài món, để cùng chung vui với nhau. Ngoài phần mâm cỗ có rất nhiều món ăn truyền thống, thì mọi người cùng nhau chụp ảnh kỷ niệm. Rất là vui!
Đúng Giao thừa, theo giờ Việt Nam, bố thắp hương khấn trời đất, cầu mong cho một năm mới toàn gia đình mình sẽ có thật nhiều sức khoẻ và an vui.
Mẹ thấy nhớ những ngày thơ bé, bà Ngoại sau khi ăn tối xong thì chuẩn bị xôi, giết gà và chuẩn bị cho cúng Giao thừa. Bà hay chuẩn bị cả bó mùi già, để sớm mai mồng 1 có nước mùi già rửa mặt. Mẹ hay tha thẩn bên chân bà, để trò truyện, hay cùng làm bánh rán. Những lúc như thế, thấy rất ấm áp, yêu thương. Đó thường lúc chỉ có bà với mẹ ở nhà. Ông thì hay phải đi trực, chúc Tết, các bác lúc đó hay đi chơi với các bạn, đi chúc Tết, hái lộc...
Bây giờ, khi có gia đình riêng của mình, mẹ lại thấy thương bà rất nhiều. Từ ngày mẹ đi học xa nhà, mẹ biết những buổi tối trước Giao thừa bà ngoại lại hay một mình chuẩn bị Tết. Chẳng có năm nào bà có thời gian xem chường trình Tivi Tết tối Giao thừa. Những tháng ngày đón Tết xa quê, bố mẹ cùng nhiều bạn bè, hay tụ tập với nhau, cùng nấu ăn, cùng đón Tết, cùng nhớ nhà. Những lúc như thế, thấy đầm ấm quá. Chợt nghĩ, ở VN chẳng khi nào có những giây phút như vậy. Mọi người 'ai cũng bận cả'- chẳng có nhiều thời gian, chẳng có nhiều lúc ngồi thư thả để cả nhà trò chuyện, cùng chơi, cùng vui.
Gửi ông bà xem những bức ảnh nhà mình đón Tết năm nay nhé!












Từ sáng, mẹ đã chuẩn bị cho cả nhà nồi nước bồ kết, lá hắc hương, vỏ bưởi và hạt mùi già. Để cả nhà cùng tắm và gội đầu. Đây chỉ là cái thói quen, bà ngoại hay làm mỗi dịp cuối năm. Mẹ muốn giữ lại một chút gì đó cho các con và bố thôi.
Trưa, mẹ làm xôi gấc, nộm xu hào và luộc gà. Mâm ngũ quả đã chuẩn bị xong từ tối hôm trước, con gái nhìn thấy mẹ bày xong, thì thốt lên 'Mẹ ơi! mẹ làm đẹp quá mẹ ạ. Con thấy rất là đẹp'. Bố mẹ giải thích cho con về mâm ngũ quả, về tục lệ Tết của người Việt Nam mình. Mâm cúng Giao thừa, có bánh chưng, mâm ngũ quả, có gà, xôi gấc, rượu, hoa. Giao thừa năm nay, gia đình mình mới gia đình cô chú Thu-Tổng-em An, và gia đình chú Hoàn-cô Giang tới nhà để cùng đón Giao thừa với gia đình mình. Mỗi gia đình chuẩn bị một vài món, để cùng chung vui với nhau. Ngoài phần mâm cỗ có rất nhiều món ăn truyền thống, thì mọi người cùng nhau chụp ảnh kỷ niệm. Rất là vui!
Đúng Giao thừa, theo giờ Việt Nam, bố thắp hương khấn trời đất, cầu mong cho một năm mới toàn gia đình mình sẽ có thật nhiều sức khoẻ và an vui.
Mẹ thấy nhớ những ngày thơ bé, bà Ngoại sau khi ăn tối xong thì chuẩn bị xôi, giết gà và chuẩn bị cho cúng Giao thừa. Bà hay chuẩn bị cả bó mùi già, để sớm mai mồng 1 có nước mùi già rửa mặt. Mẹ hay tha thẩn bên chân bà, để trò truyện, hay cùng làm bánh rán. Những lúc như thế, thấy rất ấm áp, yêu thương. Đó thường lúc chỉ có bà với mẹ ở nhà. Ông thì hay phải đi trực, chúc Tết, các bác lúc đó hay đi chơi với các bạn, đi chúc Tết, hái lộc...
Bây giờ, khi có gia đình riêng của mình, mẹ lại thấy thương bà rất nhiều. Từ ngày mẹ đi học xa nhà, mẹ biết những buổi tối trước Giao thừa bà ngoại lại hay một mình chuẩn bị Tết. Chẳng có năm nào bà có thời gian xem chường trình Tivi Tết tối Giao thừa. Những tháng ngày đón Tết xa quê, bố mẹ cùng nhiều bạn bè, hay tụ tập với nhau, cùng nấu ăn, cùng đón Tết, cùng nhớ nhà. Những lúc như thế, thấy đầm ấm quá. Chợt nghĩ, ở VN chẳng khi nào có những giây phút như vậy. Mọi người 'ai cũng bận cả'- chẳng có nhiều thời gian, chẳng có nhiều lúc ngồi thư thả để cả nhà trò chuyện, cùng chơi, cùng vui.
Gửi ông bà xem những bức ảnh nhà mình đón Tết năm nay nhé!
Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016
LỄ HỘI HOÁ TRANG
Làng Dußlingen, nơi nhà mình ở, tổ chức lễ hội hoá trang cho trẻ con. Hai chị em tham gia nhảy múa rất nhiệt tình, và thích nhất khâu nhặt kẹo, hi hi hi. Chị thì làm thiên thần, công chúa, em thì cải trang thành 'ông nội'.
Tuyết dày và rất lạnh, âm 10 độ, cả nhà kéo nhau ra ngay ngoài sân nhà để nghịch tuyết
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
Đòn ròi có chừa?
Thường theo văn hoá của người Việt, mỗi lần con cái mắc lỗi, bố mẹ sẽ trị bằng đòn. Thường lỗi càng nặng, hay lỗi lặp lại, thì đòn càng đau. Có nhiều lý do cho việc "đánh cho lần sau nó chừa đi"thường xuyên nhất là do tức giận, là lo lắng vì những hậu quả có thể xảy ra vì những lỗi lầm đó, là vì "thương con".
Nhưng mẹ cũng hiểu, ẩn đằng sau việc đánh đòn còn là "sự bế tắc của các ông bố bà mẹ"- vì không thể tìm được cách khuyên bảo con một cách hiệu quả hơn. Cũng là sự "kém cỏi trong kìm chế sự nóng giận của mình".
Dù là gì đi nữa, thì có một điểm chung nữa mà mẹ thường thấy: đó là sau mỗi trận đòn, bố hoặc mẹ sẽ luôn dằn vặt đau khổ vì làm con mình đau. Con cái thì bị đau, ngoan được lúc đó, nhưng chưa chắc lần sau đã "chừa" như cái triết lý của lý do đánh.
Mẹ luôn đặt câu hỏi "liệu đòn đau có thực sự làm trẻ con chừa những thói hư tật xấu của mình?"- nhưng cái chắc chắn sẽ là "đòn đau nhớ đời". Cái nhớ đời của những hằn đau trong da thịt. Nếu nặng hơn, nhưng tổn thương tình thần có thể sẽ theo mãi đứa trẻ.
Tại sao mẹ viết những điều này? Vì con gái của mẹ hay bướng bỉnh, hay "thời tiết"- và kết quả luôn là những "cơn thịnh lộ" của mẹ, là những vết roi đau hăn in trên da thịt của con, là những đau đớn mà mẹ phải trải qua khi ngồi bình tĩnh lại. Mình có cần phải đánh con thế không? Việc đó có cần phải ra đòn như thế không? Tất cả những câu trả lời đầu là "không" và mẹ nhận ra rằng- lỗi phần nhiều do mẹ quá nóng nảy, là mẹ không biết giải toả cơn giận của mình, là mẹ không chọn cách nhìn nhận và sử lý sự việc theo cách mềm mỏng hơn.
Mẹ càng buồn hơn nữa, khi mỗi lần như vậy, con lại ôm mẹ, và nói là con yêu mẹ nhiều, con buồn vì làm cho mẹ phải nghĩ ngợi. Những lời con nói, có thể chưa hết những gì con nghĩ, con cảm... nhưng nó làm mẹ ân hận vô cùng cho mỗi lần đánh con. Con làm mẹ nhớ tới một lần bà ngoại đánh mẹ rất đau vào chân, vì cái tội mẹ mải đi chơi, làm cháy cái nồi của bà. Bà đã rất xót mẹ khi nhìn những vết hằn đỏ trên chân mẹ. Mẹ hiểu bà đã rất hối hận... Đến tận bây giờ mẹ vẫn không giận bà, nhưng thấy sao thương bà thế. Mẹ thấy có lỗi vì để bà buồn, để bà phải đánh mẹ, và cũng chẳng khác như chính bà tự đánh mình. Nhưng cái khổ sở hơn đó là cái cảm giác, biết rất là đau, mà không chịu đựng cái đau đó cho con. Trên cái da thịt non nớt ấy, có lẽ nó đau hơn nhiều nữa...
Vì thế, mẹ luôn ý thức việc sẽ cố gắng mềm mỏng với con, sẽ cố gắng tìm cách giải quyết sự việc tích cực hơn. Mẹ luôn nói để bố giúp mẹ làm tốt hơn, và tất nhiên đến bây giờ mẹ vẫn chưa làm tốt được :(
Mẹ chỉ muốn nói với con rằng mẹ yêu con rất nhiều, rất thương con khi con phải chịu đòn roi, mẹ xin lỗi con đã làm con đau. Mẹ rất đau khổ và lo sợ những việc này sẽ làm tổn thương đến tâm hồn bé dại của con. Mẹ tin đòn roi không chừa, nhưng sẽ nhớ đời. Mẹ sẽ cố gắng nhiều hơn nữa, con cũng hay giúp mẹ nhé!
Nhưng mẹ cũng hiểu, ẩn đằng sau việc đánh đòn còn là "sự bế tắc của các ông bố bà mẹ"- vì không thể tìm được cách khuyên bảo con một cách hiệu quả hơn. Cũng là sự "kém cỏi trong kìm chế sự nóng giận của mình".
Dù là gì đi nữa, thì có một điểm chung nữa mà mẹ thường thấy: đó là sau mỗi trận đòn, bố hoặc mẹ sẽ luôn dằn vặt đau khổ vì làm con mình đau. Con cái thì bị đau, ngoan được lúc đó, nhưng chưa chắc lần sau đã "chừa" như cái triết lý của lý do đánh.
Mẹ luôn đặt câu hỏi "liệu đòn đau có thực sự làm trẻ con chừa những thói hư tật xấu của mình?"- nhưng cái chắc chắn sẽ là "đòn đau nhớ đời". Cái nhớ đời của những hằn đau trong da thịt. Nếu nặng hơn, nhưng tổn thương tình thần có thể sẽ theo mãi đứa trẻ.
Tại sao mẹ viết những điều này? Vì con gái của mẹ hay bướng bỉnh, hay "thời tiết"- và kết quả luôn là những "cơn thịnh lộ" của mẹ, là những vết roi đau hăn in trên da thịt của con, là những đau đớn mà mẹ phải trải qua khi ngồi bình tĩnh lại. Mình có cần phải đánh con thế không? Việc đó có cần phải ra đòn như thế không? Tất cả những câu trả lời đầu là "không" và mẹ nhận ra rằng- lỗi phần nhiều do mẹ quá nóng nảy, là mẹ không biết giải toả cơn giận của mình, là mẹ không chọn cách nhìn nhận và sử lý sự việc theo cách mềm mỏng hơn.
Mẹ càng buồn hơn nữa, khi mỗi lần như vậy, con lại ôm mẹ, và nói là con yêu mẹ nhiều, con buồn vì làm cho mẹ phải nghĩ ngợi. Những lời con nói, có thể chưa hết những gì con nghĩ, con cảm... nhưng nó làm mẹ ân hận vô cùng cho mỗi lần đánh con. Con làm mẹ nhớ tới một lần bà ngoại đánh mẹ rất đau vào chân, vì cái tội mẹ mải đi chơi, làm cháy cái nồi của bà. Bà đã rất xót mẹ khi nhìn những vết hằn đỏ trên chân mẹ. Mẹ hiểu bà đã rất hối hận... Đến tận bây giờ mẹ vẫn không giận bà, nhưng thấy sao thương bà thế. Mẹ thấy có lỗi vì để bà buồn, để bà phải đánh mẹ, và cũng chẳng khác như chính bà tự đánh mình. Nhưng cái khổ sở hơn đó là cái cảm giác, biết rất là đau, mà không chịu đựng cái đau đó cho con. Trên cái da thịt non nớt ấy, có lẽ nó đau hơn nhiều nữa...
Vì thế, mẹ luôn ý thức việc sẽ cố gắng mềm mỏng với con, sẽ cố gắng tìm cách giải quyết sự việc tích cực hơn. Mẹ luôn nói để bố giúp mẹ làm tốt hơn, và tất nhiên đến bây giờ mẹ vẫn chưa làm tốt được :(
Mẹ chỉ muốn nói với con rằng mẹ yêu con rất nhiều, rất thương con khi con phải chịu đòn roi, mẹ xin lỗi con đã làm con đau. Mẹ rất đau khổ và lo sợ những việc này sẽ làm tổn thương đến tâm hồn bé dại của con. Mẹ tin đòn roi không chừa, nhưng sẽ nhớ đời. Mẹ sẽ cố gắng nhiều hơn nữa, con cũng hay giúp mẹ nhé!
Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015
Ngày đầu tiên đi học
Ngày đầu tiên đi học, chị dắt tay tới trường. Em cười toe cười toét, chị cũng cười vui tươi xxx
Thật là may mắn, mới chuyển đến chỗ ở mới gần 1 tháng, mà đã tìm được chỗ đi học cho hai chị em. Ở phía Nam nước Đức, thường rất khó tìm chỗ cho trẻ đi học. Bố hoặc mẹ thường phải ở nhà để chăm sóc các con.
Lilly đã đi học từ thứ 2 đầu tuần (nghĩa là cuối tháng 6)- vì họ đặc cách cho đi học sớm một chút. Để mẹ có thời gian cho em Henry đi học. Vì, khi bắt đầu đi học, đến chỗ lạ, trẻ con còn sợ và chưa quen. Bố mẹ phải đi với em, để em quen dần với người mới, môi trường mới. Lilly đi học rất ngoan, rất nhanh chóng quen với các cô và các bạn. Ngày thứ 2 đến lớp, mẹ chỉ cần chào con thế là xong, không chút nhõng nhẹo, theo mẹ gì hết.
Còn hôm nay, là lần đầu tiên Henry đi học. Em mặc quần áo rất bảnh bao, trông em người lớn hẳn ra. Đến lớp, em đã vui chơi với các bạn. Tất nhiên vì có mẹ ngồi đấy, nên em cứ mặc sức đi lang thanh khắp xó xỉnh trong lớp. Mẹ chỉ ngồi nhìn em. Buồn cười cái là, em đang đừng một mình ngắm trời đất, cô giáo lại để làm quen với em thì em lại chạy vù về phía mẹ và ôm chầm lấy. Các bạn thích mẹ đọc sách hay chơi với, mình đang chơi một mình, cũng chạy lại quàng cổ mẹ.
Nhưng nói chung như thế cũng là rất mừng, vì em không đến mức độ lúc nào cũng ôm nghì lấy mẹ.
Chúc hai chị em đi học luôn vui vẻ, chơi với nhiều bạn tốt và học được nhiều điều hay.
Yêu các con nhiều xxx
Thật là may mắn, mới chuyển đến chỗ ở mới gần 1 tháng, mà đã tìm được chỗ đi học cho hai chị em. Ở phía Nam nước Đức, thường rất khó tìm chỗ cho trẻ đi học. Bố hoặc mẹ thường phải ở nhà để chăm sóc các con.
Lilly đã đi học từ thứ 2 đầu tuần (nghĩa là cuối tháng 6)- vì họ đặc cách cho đi học sớm một chút. Để mẹ có thời gian cho em Henry đi học. Vì, khi bắt đầu đi học, đến chỗ lạ, trẻ con còn sợ và chưa quen. Bố mẹ phải đi với em, để em quen dần với người mới, môi trường mới. Lilly đi học rất ngoan, rất nhanh chóng quen với các cô và các bạn. Ngày thứ 2 đến lớp, mẹ chỉ cần chào con thế là xong, không chút nhõng nhẹo, theo mẹ gì hết.
Còn hôm nay, là lần đầu tiên Henry đi học. Em mặc quần áo rất bảnh bao, trông em người lớn hẳn ra. Đến lớp, em đã vui chơi với các bạn. Tất nhiên vì có mẹ ngồi đấy, nên em cứ mặc sức đi lang thanh khắp xó xỉnh trong lớp. Mẹ chỉ ngồi nhìn em. Buồn cười cái là, em đang đừng một mình ngắm trời đất, cô giáo lại để làm quen với em thì em lại chạy vù về phía mẹ và ôm chầm lấy. Các bạn thích mẹ đọc sách hay chơi với, mình đang chơi một mình, cũng chạy lại quàng cổ mẹ.
Nhưng nói chung như thế cũng là rất mừng, vì em không đến mức độ lúc nào cũng ôm nghì lấy mẹ.
Chúc hai chị em đi học luôn vui vẻ, chơi với nhiều bạn tốt và học được nhiều điều hay.
Yêu các con nhiều xxx
Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015
Bố đi làm xa
Sáng thứ 3, bố đưa con gái đi học, rồi trưa đi tàu đến Tuebingen để làm việc.
Tối thứ 4, con gái nói chuyện với bố, hỏi mẹ
Tép: Mẹ ơi, hôm nay thứ mấy
Mẹ: Hôm nay thứ 4
Tép: Mai là thứ 5, rồi đến thứ 6. Rồi bố sẽ về. Yeah.
(một lúc sau)
Tép: Lâu thế, bố ơi, con nhớ bố quá!
Không biết bố nó thế nào. Nhưng mẹ nghe thì thương con quá!
Nó tình cảm và yêu bố nó lắm :D
Ảnh cho
bố nó đây
Tối thứ 4, con gái nói chuyện với bố, hỏi mẹ
Tép: Mẹ ơi, hôm nay thứ mấy
Mẹ: Hôm nay thứ 4
Tép: Mai là thứ 5, rồi đến thứ 6. Rồi bố sẽ về. Yeah.
(một lúc sau)
Tép: Lâu thế, bố ơi, con nhớ bố quá!
Không biết bố nó thế nào. Nhưng mẹ nghe thì thương con quá!
Nó tình cảm và yêu bố nó lắm :D
Ảnh cho
bố nó đây
Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015
Lilly- kiểm tra U9
Con gái 5 tuổi rồi! Con cùng mẹ đi kiểm tra thường kỳ dành cho bé 5 tuổi, ở Đức là U9.
Con đã biết vẽ theo hình, biết phân biệt hình vuông, tròn, tam giác, dấu X, đếm đến 20, cắt rất khéo theo hình cho sẵn. Vẽ rất đẹp, và gọi tên đúng khi được đưa nhiều bức tranh đồ vật, phong cảnh khác nhau. Bác sỹ kiểm tra thấy con đã nói tiếng Đức rất chuẩn, không bị ngọng một số âm như các bạn tuổi con hay mắc phải.
Đã biết đi xe đạp chạy, nhảy lò cò một chân, nhảy hai chân, giữ thăng bằng, và đi thẳng theo một hàng. Đi tiến, đi lùi.
Tai thính, mắt tinh. Cao 109cm, nặng 15.6kg. Khí là hơi gầy một tí :D
Biết chia sẻ, và chăm sóc em. Dễ dàng hoà nhập với các bạn, thầy cô và mọi người. Tiếng Việt thì con nói rất lưu loát. Chưa kể, con đã biết chơi trò chơi đồng âm trong tiếng Việt với bố mẹ. Đôi lúc con còn chơi trò đồng âm trong tiếng Đức.
Con ngủ kéo gỗ rất to, đôi khi ngừng thở một chút. Vì thế, mẹ đề nghị bác sỹ kiểm tra xem đường khí quản của con có ổn không. Sang tháng 5 mới có lịch kiểm tra. Mẹ hy vọng không có gì nghiêm trọng, nhưng cũng mong bác sỹ tìm ra điểm gì đó--> để chữa cái kéo gỗ ầm ầm của con. he he he.
Chúc con gái luôn ngoan, bớt bướng bỉnh, và luôn học được nhiều điều hay
Con đã biết vẽ theo hình, biết phân biệt hình vuông, tròn, tam giác, dấu X, đếm đến 20, cắt rất khéo theo hình cho sẵn. Vẽ rất đẹp, và gọi tên đúng khi được đưa nhiều bức tranh đồ vật, phong cảnh khác nhau. Bác sỹ kiểm tra thấy con đã nói tiếng Đức rất chuẩn, không bị ngọng một số âm như các bạn tuổi con hay mắc phải.
Đã biết đi xe đạp chạy, nhảy lò cò một chân, nhảy hai chân, giữ thăng bằng, và đi thẳng theo một hàng. Đi tiến, đi lùi.
Tai thính, mắt tinh. Cao 109cm, nặng 15.6kg. Khí là hơi gầy một tí :D
Biết chia sẻ, và chăm sóc em. Dễ dàng hoà nhập với các bạn, thầy cô và mọi người. Tiếng Việt thì con nói rất lưu loát. Chưa kể, con đã biết chơi trò chơi đồng âm trong tiếng Việt với bố mẹ. Đôi lúc con còn chơi trò đồng âm trong tiếng Đức.
Con ngủ kéo gỗ rất to, đôi khi ngừng thở một chút. Vì thế, mẹ đề nghị bác sỹ kiểm tra xem đường khí quản của con có ổn không. Sang tháng 5 mới có lịch kiểm tra. Mẹ hy vọng không có gì nghiêm trọng, nhưng cũng mong bác sỹ tìm ra điểm gì đó--> để chữa cái kéo gỗ ầm ầm của con. he he he.
Chúc con gái luôn ngoan, bớt bướng bỉnh, và luôn học được nhiều điều hay
Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015
Kỷ niệm - 15 năm rồi đấy
Hôm nay, tròn 15 năm từ ngày bố nói lời yêu mẹ. Chàng Hoàng tử ngày nào giờ đã thành Ông lão đánh cá smile emoticon.
Tình yêu không có vị tanh ngòm của cá, vì sẽ biết cách chế biến món ăn ngon vừa miệng hơn, nhờ giúp sức của VỊ YÊU
Cảm ơn anh đã nói lời yêu, và không ngừng yêu trong suốt những năm qua xxx
PS: Cuốn sách này là món quà "theo đơn đặt hàng"- bố nhờ ông bà nội mua giúp tặng mẹ :D
Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015
Chị ốm- Em ốm- Mẹ ốm
Chị Lilly sau 10 ngày cứ sốt đùng đùng, khám chẳng có bệnh gì, thì tự nhiên khỏi hẳn, nghịch ngợm lại như thường.
Henry bắt đầu có triệu chứng sụt sịt, rồi lại sốt rất cao. Đi khám cũng chưa ra bệnh gì cả. Tuy nhiên, con chẳng ăn uống gì, cứ ngủ li bì suốt. Không hẳn là ngủ, cứ nằm nhắm mắt rồi rên hừ hừ. Tội nghiệp lắm, chẳng thèm nghịch, chẳng thèm ăn... và tất nhiên cũng chẳng ngủ ngon rồi.
Đến khi khám lại, đc uống kháng sinh, con đã khỏi lại nhanh chóng. Hôm nay đã uống xong 7 ngày kháng sinh được 4 hôm rồi, vậy mà con vẫn còn ăn ít lắm. Nhưng nhiều hơn lúc ốm. Vậy cũng là may rồi.
Mẹ lúc Lilly ốm cũng ốm, Lilly khỏi mẹ vừa đỡ đc chút thì em lại ôm. Thế là cứ vừa chăm em, vừa ho hụ hụ. Hôm nay mẹ cũng đã đỡ rồi, chắc cũng tại thời tiết đã ấm hơn.
Ông Ngoại cứ mắng mẹ hay cho các con đi ra ngoài chơi quá. Ông bảo mẹ con mình phải ở nhà, phải mặc thật ấm, quàng khăn đội mũ. Cái ông nói thì đương nhiên là đúng rồi, tuy nhiên không phải đúng hoàn toàn. Mình đã mặc đủ ấm, nhưng không có nghĩa khoá chân các con trong nhà. Các con cần ra ngoài và đc hít thở không khí trong lành. Cái này rất quan trọng, bác sỹ nói mẹ mỗi ngày ít nhát phải cho Henry ra ngoài 2 tiếng để đi dạo đấy.
Ở Đức, có nhiều người bị dị ứng với thời tiết, phấn hoa, bụi khô trong nhà... cái đó thì ở VN không có. NÊn ông bà cứ thấy ho là nghĩ mẹ con mình đang viêm họng nên lo lắng quá đó thôi.
PS: Henry hôm nay lại thêm cái răng cửa phía trên nữa rồi :D
Henry bắt đầu có triệu chứng sụt sịt, rồi lại sốt rất cao. Đi khám cũng chưa ra bệnh gì cả. Tuy nhiên, con chẳng ăn uống gì, cứ ngủ li bì suốt. Không hẳn là ngủ, cứ nằm nhắm mắt rồi rên hừ hừ. Tội nghiệp lắm, chẳng thèm nghịch, chẳng thèm ăn... và tất nhiên cũng chẳng ngủ ngon rồi.
Đến khi khám lại, đc uống kháng sinh, con đã khỏi lại nhanh chóng. Hôm nay đã uống xong 7 ngày kháng sinh được 4 hôm rồi, vậy mà con vẫn còn ăn ít lắm. Nhưng nhiều hơn lúc ốm. Vậy cũng là may rồi.
Mẹ lúc Lilly ốm cũng ốm, Lilly khỏi mẹ vừa đỡ đc chút thì em lại ôm. Thế là cứ vừa chăm em, vừa ho hụ hụ. Hôm nay mẹ cũng đã đỡ rồi, chắc cũng tại thời tiết đã ấm hơn.
Ông Ngoại cứ mắng mẹ hay cho các con đi ra ngoài chơi quá. Ông bảo mẹ con mình phải ở nhà, phải mặc thật ấm, quàng khăn đội mũ. Cái ông nói thì đương nhiên là đúng rồi, tuy nhiên không phải đúng hoàn toàn. Mình đã mặc đủ ấm, nhưng không có nghĩa khoá chân các con trong nhà. Các con cần ra ngoài và đc hít thở không khí trong lành. Cái này rất quan trọng, bác sỹ nói mẹ mỗi ngày ít nhát phải cho Henry ra ngoài 2 tiếng để đi dạo đấy.
Ở Đức, có nhiều người bị dị ứng với thời tiết, phấn hoa, bụi khô trong nhà... cái đó thì ở VN không có. NÊn ông bà cứ thấy ho là nghĩ mẹ con mình đang viêm họng nên lo lắng quá đó thôi.
PS: Henry hôm nay lại thêm cái răng cửa phía trên nữa rồi :D
Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015
Đố biết ai???
em Tôm mặc áo của chị Tép, trông giống hệt chị. Yêu hệt như nhau!
Nhưng trong con gái quá, nên bố mẹ chỉ cho mặc có một hôm thôi, he he he
Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015
Tết Ất Mùi
Năm nay đón Tết xa Quê hương, xa ông bà và họ hàng, nhớ Việt Nam- nhớ gia đình lớn. Nhưng đặc biệt, Tết đầu tiên nhà mình có 4 người.
Đêm Giao thừa, vừa nói chuyện với ông bà nội, vừa đón chào năm mới. Lilly đã biết nói chúc mừng năm mới ông bà. Thật tuyệt, vì bố mẹ không cần phải dạy con gì cả.
Giao thừa, bố ra ban công để thắp hương trời đất, cầu mong cho một năm mới an lành, yên vui, sức khoẻ, hạnh phúc, nhiều tài lộc và may mắn.
Mẹ làm cơm cũng Giao thừa, thế mà quên mất không chụp ảnh lại. Cả nhà ăn uống rất ngon: có giò bò, giò xào, có xôi đỗ, canh rau, miến trộn. Ngon hết ý.
Sáng mồng một, trẻ con dậy sớm, được bố mẹ mừng tuổi. Còn nhỏ tí, thế mà cũng biết hào hứng khi nhận được lì xì. Chúc các con năm mới luôn khoẻ mạnh, ngoan ngoãn, hay ăn chóng lớn, luôn có nhiều bạn bè tốt, được khám phá và học được nhiều điều hay, thú vị. Chúc gia đình luôn yên vui hạnh phúc, nhiều may mắn, thành công. Chúc ông bà và gia đình lớn luôn mạnh khoẻ, yêu đời, an khang thịnh vượng.
PS1: mấy ngày Tết, vậy mà con gái ốm, sốt toàn 39-40 độ. Lilly không chịu ăn, cứ mệt lả đi, rồi rét run cầm cập. Cho đi khám mà chẳng ra bệnh gì. Mong con sớm mạnh khoẻ trở lại.
PS2: Lúc chờ vào gặp bác sỹ, con mệt quá nằm trên ghế. Chờ cả mấy tiếng liền mà chưa đến lượt. Con mệt, và muốn ngủ một lát, mắt vẫn nhắm quay sang nói với mẹ "Mẹ ơi! Khi nào bác sỹ gọi mẹ, thì mẹ gọi con nhé". Nghe con nói vậy, mà mẹ rơi nước mắt vì thương con. Trong con gầy còm, mệt mỏi thật là tội nghiệp. Mẹ YÊU và THƯƠNG con rất nhiều, con Chó con bướng bỉnh của mẹ.
Đêm Giao thừa, vừa nói chuyện với ông bà nội, vừa đón chào năm mới. Lilly đã biết nói chúc mừng năm mới ông bà. Thật tuyệt, vì bố mẹ không cần phải dạy con gì cả.
Giao thừa, bố ra ban công để thắp hương trời đất, cầu mong cho một năm mới an lành, yên vui, sức khoẻ, hạnh phúc, nhiều tài lộc và may mắn.
Mẹ làm cơm cũng Giao thừa, thế mà quên mất không chụp ảnh lại. Cả nhà ăn uống rất ngon: có giò bò, giò xào, có xôi đỗ, canh rau, miến trộn. Ngon hết ý.
Sáng mồng một, trẻ con dậy sớm, được bố mẹ mừng tuổi. Còn nhỏ tí, thế mà cũng biết hào hứng khi nhận được lì xì. Chúc các con năm mới luôn khoẻ mạnh, ngoan ngoãn, hay ăn chóng lớn, luôn có nhiều bạn bè tốt, được khám phá và học được nhiều điều hay, thú vị. Chúc gia đình luôn yên vui hạnh phúc, nhiều may mắn, thành công. Chúc ông bà và gia đình lớn luôn mạnh khoẻ, yêu đời, an khang thịnh vượng.
PS1: mấy ngày Tết, vậy mà con gái ốm, sốt toàn 39-40 độ. Lilly không chịu ăn, cứ mệt lả đi, rồi rét run cầm cập. Cho đi khám mà chẳng ra bệnh gì. Mong con sớm mạnh khoẻ trở lại.
PS2: Lúc chờ vào gặp bác sỹ, con mệt quá nằm trên ghế. Chờ cả mấy tiếng liền mà chưa đến lượt. Con mệt, và muốn ngủ một lát, mắt vẫn nhắm quay sang nói với mẹ "Mẹ ơi! Khi nào bác sỹ gọi mẹ, thì mẹ gọi con nhé". Nghe con nói vậy, mà mẹ rơi nước mắt vì thương con. Trong con gầy còm, mệt mỏi thật là tội nghiệp. Mẹ YÊU và THƯƠNG con rất nhiều, con Chó con bướng bỉnh của mẹ.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



















