Thường theo văn hoá của người Việt, mỗi lần con cái mắc lỗi, bố mẹ sẽ trị bằng đòn. Thường lỗi càng nặng, hay lỗi lặp lại, thì đòn càng đau. Có nhiều lý do cho việc "đánh cho lần sau nó chừa đi"thường xuyên nhất là do tức giận, là lo lắng vì những hậu quả có thể xảy ra vì những lỗi lầm đó, là vì "thương con".
Nhưng mẹ cũng hiểu, ẩn đằng sau việc đánh đòn còn là "sự bế tắc của các ông bố bà mẹ"- vì không thể tìm được cách khuyên bảo con một cách hiệu quả hơn. Cũng là sự "kém cỏi trong kìm chế sự nóng giận của mình".
Dù là gì đi nữa, thì có một điểm chung nữa mà mẹ thường thấy: đó là sau mỗi trận đòn, bố hoặc mẹ sẽ luôn dằn vặt đau khổ vì làm con mình đau. Con cái thì bị đau, ngoan được lúc đó, nhưng chưa chắc lần sau đã "chừa" như cái triết lý của lý do đánh.
Mẹ luôn đặt câu hỏi "liệu đòn đau có thực sự làm trẻ con chừa những thói hư tật xấu của mình?"- nhưng cái chắc chắn sẽ là "đòn đau nhớ đời". Cái nhớ đời của những hằn đau trong da thịt. Nếu nặng hơn, nhưng tổn thương tình thần có thể sẽ theo mãi đứa trẻ.
Tại sao mẹ viết những điều này? Vì con gái của mẹ hay bướng bỉnh, hay "thời tiết"- và kết quả luôn là những "cơn thịnh lộ" của mẹ, là những vết roi đau hăn in trên da thịt của con, là những đau đớn mà mẹ phải trải qua khi ngồi bình tĩnh lại. Mình có cần phải đánh con thế không? Việc đó có cần phải ra đòn như thế không? Tất cả những câu trả lời đầu là "không" và mẹ nhận ra rằng- lỗi phần nhiều do mẹ quá nóng nảy, là mẹ không biết giải toả cơn giận của mình, là mẹ không chọn cách nhìn nhận và sử lý sự việc theo cách mềm mỏng hơn.
Mẹ càng buồn hơn nữa, khi mỗi lần như vậy, con lại ôm mẹ, và nói là con yêu mẹ nhiều, con buồn vì làm cho mẹ phải nghĩ ngợi. Những lời con nói, có thể chưa hết những gì con nghĩ, con cảm... nhưng nó làm mẹ ân hận vô cùng cho mỗi lần đánh con. Con làm mẹ nhớ tới một lần bà ngoại đánh mẹ rất đau vào chân, vì cái tội mẹ mải đi chơi, làm cháy cái nồi của bà. Bà đã rất xót mẹ khi nhìn những vết hằn đỏ trên chân mẹ. Mẹ hiểu bà đã rất hối hận... Đến tận bây giờ mẹ vẫn không giận bà, nhưng thấy sao thương bà thế. Mẹ thấy có lỗi vì để bà buồn, để bà phải đánh mẹ, và cũng chẳng khác như chính bà tự đánh mình. Nhưng cái khổ sở hơn đó là cái cảm giác, biết rất là đau, mà không chịu đựng cái đau đó cho con. Trên cái da thịt non nớt ấy, có lẽ nó đau hơn nhiều nữa...
Vì thế, mẹ luôn ý thức việc sẽ cố gắng mềm mỏng với con, sẽ cố gắng tìm cách giải quyết sự việc tích cực hơn. Mẹ luôn nói để bố giúp mẹ làm tốt hơn, và tất nhiên đến bây giờ mẹ vẫn chưa làm tốt được :(
Mẹ chỉ muốn nói với con rằng mẹ yêu con rất nhiều, rất thương con khi con phải chịu đòn roi, mẹ xin lỗi con đã làm con đau. Mẹ rất đau khổ và lo sợ những việc này sẽ làm tổn thương đến tâm hồn bé dại của con. Mẹ tin đòn roi không chừa, nhưng sẽ nhớ đời. Mẹ sẽ cố gắng nhiều hơn nữa, con cũng hay giúp mẹ nhé!
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015
Ngày đầu tiên đi học
Ngày đầu tiên đi học, chị dắt tay tới trường. Em cười toe cười toét, chị cũng cười vui tươi xxx
Thật là may mắn, mới chuyển đến chỗ ở mới gần 1 tháng, mà đã tìm được chỗ đi học cho hai chị em. Ở phía Nam nước Đức, thường rất khó tìm chỗ cho trẻ đi học. Bố hoặc mẹ thường phải ở nhà để chăm sóc các con.
Lilly đã đi học từ thứ 2 đầu tuần (nghĩa là cuối tháng 6)- vì họ đặc cách cho đi học sớm một chút. Để mẹ có thời gian cho em Henry đi học. Vì, khi bắt đầu đi học, đến chỗ lạ, trẻ con còn sợ và chưa quen. Bố mẹ phải đi với em, để em quen dần với người mới, môi trường mới. Lilly đi học rất ngoan, rất nhanh chóng quen với các cô và các bạn. Ngày thứ 2 đến lớp, mẹ chỉ cần chào con thế là xong, không chút nhõng nhẹo, theo mẹ gì hết.
Còn hôm nay, là lần đầu tiên Henry đi học. Em mặc quần áo rất bảnh bao, trông em người lớn hẳn ra. Đến lớp, em đã vui chơi với các bạn. Tất nhiên vì có mẹ ngồi đấy, nên em cứ mặc sức đi lang thanh khắp xó xỉnh trong lớp. Mẹ chỉ ngồi nhìn em. Buồn cười cái là, em đang đừng một mình ngắm trời đất, cô giáo lại để làm quen với em thì em lại chạy vù về phía mẹ và ôm chầm lấy. Các bạn thích mẹ đọc sách hay chơi với, mình đang chơi một mình, cũng chạy lại quàng cổ mẹ.
Nhưng nói chung như thế cũng là rất mừng, vì em không đến mức độ lúc nào cũng ôm nghì lấy mẹ.
Chúc hai chị em đi học luôn vui vẻ, chơi với nhiều bạn tốt và học được nhiều điều hay.
Yêu các con nhiều xxx
Thật là may mắn, mới chuyển đến chỗ ở mới gần 1 tháng, mà đã tìm được chỗ đi học cho hai chị em. Ở phía Nam nước Đức, thường rất khó tìm chỗ cho trẻ đi học. Bố hoặc mẹ thường phải ở nhà để chăm sóc các con.
Lilly đã đi học từ thứ 2 đầu tuần (nghĩa là cuối tháng 6)- vì họ đặc cách cho đi học sớm một chút. Để mẹ có thời gian cho em Henry đi học. Vì, khi bắt đầu đi học, đến chỗ lạ, trẻ con còn sợ và chưa quen. Bố mẹ phải đi với em, để em quen dần với người mới, môi trường mới. Lilly đi học rất ngoan, rất nhanh chóng quen với các cô và các bạn. Ngày thứ 2 đến lớp, mẹ chỉ cần chào con thế là xong, không chút nhõng nhẹo, theo mẹ gì hết.
Còn hôm nay, là lần đầu tiên Henry đi học. Em mặc quần áo rất bảnh bao, trông em người lớn hẳn ra. Đến lớp, em đã vui chơi với các bạn. Tất nhiên vì có mẹ ngồi đấy, nên em cứ mặc sức đi lang thanh khắp xó xỉnh trong lớp. Mẹ chỉ ngồi nhìn em. Buồn cười cái là, em đang đừng một mình ngắm trời đất, cô giáo lại để làm quen với em thì em lại chạy vù về phía mẹ và ôm chầm lấy. Các bạn thích mẹ đọc sách hay chơi với, mình đang chơi một mình, cũng chạy lại quàng cổ mẹ.
Nhưng nói chung như thế cũng là rất mừng, vì em không đến mức độ lúc nào cũng ôm nghì lấy mẹ.
Chúc hai chị em đi học luôn vui vẻ, chơi với nhiều bạn tốt và học được nhiều điều hay.
Yêu các con nhiều xxx
Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015
Bố đi làm xa
Sáng thứ 3, bố đưa con gái đi học, rồi trưa đi tàu đến Tuebingen để làm việc.
Tối thứ 4, con gái nói chuyện với bố, hỏi mẹ
Tép: Mẹ ơi, hôm nay thứ mấy
Mẹ: Hôm nay thứ 4
Tép: Mai là thứ 5, rồi đến thứ 6. Rồi bố sẽ về. Yeah.
(một lúc sau)
Tép: Lâu thế, bố ơi, con nhớ bố quá!
Không biết bố nó thế nào. Nhưng mẹ nghe thì thương con quá!
Nó tình cảm và yêu bố nó lắm :D
Ảnh cho
bố nó đây
Tối thứ 4, con gái nói chuyện với bố, hỏi mẹ
Tép: Mẹ ơi, hôm nay thứ mấy
Mẹ: Hôm nay thứ 4
Tép: Mai là thứ 5, rồi đến thứ 6. Rồi bố sẽ về. Yeah.
(một lúc sau)
Tép: Lâu thế, bố ơi, con nhớ bố quá!
Không biết bố nó thế nào. Nhưng mẹ nghe thì thương con quá!
Nó tình cảm và yêu bố nó lắm :D
Ảnh cho
bố nó đây
Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015
Lilly- kiểm tra U9
Con gái 5 tuổi rồi! Con cùng mẹ đi kiểm tra thường kỳ dành cho bé 5 tuổi, ở Đức là U9.
Con đã biết vẽ theo hình, biết phân biệt hình vuông, tròn, tam giác, dấu X, đếm đến 20, cắt rất khéo theo hình cho sẵn. Vẽ rất đẹp, và gọi tên đúng khi được đưa nhiều bức tranh đồ vật, phong cảnh khác nhau. Bác sỹ kiểm tra thấy con đã nói tiếng Đức rất chuẩn, không bị ngọng một số âm như các bạn tuổi con hay mắc phải.
Đã biết đi xe đạp chạy, nhảy lò cò một chân, nhảy hai chân, giữ thăng bằng, và đi thẳng theo một hàng. Đi tiến, đi lùi.
Tai thính, mắt tinh. Cao 109cm, nặng 15.6kg. Khí là hơi gầy một tí :D
Biết chia sẻ, và chăm sóc em. Dễ dàng hoà nhập với các bạn, thầy cô và mọi người. Tiếng Việt thì con nói rất lưu loát. Chưa kể, con đã biết chơi trò chơi đồng âm trong tiếng Việt với bố mẹ. Đôi lúc con còn chơi trò đồng âm trong tiếng Đức.
Con ngủ kéo gỗ rất to, đôi khi ngừng thở một chút. Vì thế, mẹ đề nghị bác sỹ kiểm tra xem đường khí quản của con có ổn không. Sang tháng 5 mới có lịch kiểm tra. Mẹ hy vọng không có gì nghiêm trọng, nhưng cũng mong bác sỹ tìm ra điểm gì đó--> để chữa cái kéo gỗ ầm ầm của con. he he he.
Chúc con gái luôn ngoan, bớt bướng bỉnh, và luôn học được nhiều điều hay
Con đã biết vẽ theo hình, biết phân biệt hình vuông, tròn, tam giác, dấu X, đếm đến 20, cắt rất khéo theo hình cho sẵn. Vẽ rất đẹp, và gọi tên đúng khi được đưa nhiều bức tranh đồ vật, phong cảnh khác nhau. Bác sỹ kiểm tra thấy con đã nói tiếng Đức rất chuẩn, không bị ngọng một số âm như các bạn tuổi con hay mắc phải.
Đã biết đi xe đạp chạy, nhảy lò cò một chân, nhảy hai chân, giữ thăng bằng, và đi thẳng theo một hàng. Đi tiến, đi lùi.
Tai thính, mắt tinh. Cao 109cm, nặng 15.6kg. Khí là hơi gầy một tí :D
Biết chia sẻ, và chăm sóc em. Dễ dàng hoà nhập với các bạn, thầy cô và mọi người. Tiếng Việt thì con nói rất lưu loát. Chưa kể, con đã biết chơi trò chơi đồng âm trong tiếng Việt với bố mẹ. Đôi lúc con còn chơi trò đồng âm trong tiếng Đức.
Con ngủ kéo gỗ rất to, đôi khi ngừng thở một chút. Vì thế, mẹ đề nghị bác sỹ kiểm tra xem đường khí quản của con có ổn không. Sang tháng 5 mới có lịch kiểm tra. Mẹ hy vọng không có gì nghiêm trọng, nhưng cũng mong bác sỹ tìm ra điểm gì đó--> để chữa cái kéo gỗ ầm ầm của con. he he he.
Chúc con gái luôn ngoan, bớt bướng bỉnh, và luôn học được nhiều điều hay
Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015
Kỷ niệm - 15 năm rồi đấy
Hôm nay, tròn 15 năm từ ngày bố nói lời yêu mẹ. Chàng Hoàng tử ngày nào giờ đã thành Ông lão đánh cá smile emoticon.
Tình yêu không có vị tanh ngòm của cá, vì sẽ biết cách chế biến món ăn ngon vừa miệng hơn, nhờ giúp sức của VỊ YÊU
Cảm ơn anh đã nói lời yêu, và không ngừng yêu trong suốt những năm qua xxx
PS: Cuốn sách này là món quà "theo đơn đặt hàng"- bố nhờ ông bà nội mua giúp tặng mẹ :D
Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015
Chị ốm- Em ốm- Mẹ ốm
Chị Lilly sau 10 ngày cứ sốt đùng đùng, khám chẳng có bệnh gì, thì tự nhiên khỏi hẳn, nghịch ngợm lại như thường.
Henry bắt đầu có triệu chứng sụt sịt, rồi lại sốt rất cao. Đi khám cũng chưa ra bệnh gì cả. Tuy nhiên, con chẳng ăn uống gì, cứ ngủ li bì suốt. Không hẳn là ngủ, cứ nằm nhắm mắt rồi rên hừ hừ. Tội nghiệp lắm, chẳng thèm nghịch, chẳng thèm ăn... và tất nhiên cũng chẳng ngủ ngon rồi.
Đến khi khám lại, đc uống kháng sinh, con đã khỏi lại nhanh chóng. Hôm nay đã uống xong 7 ngày kháng sinh được 4 hôm rồi, vậy mà con vẫn còn ăn ít lắm. Nhưng nhiều hơn lúc ốm. Vậy cũng là may rồi.
Mẹ lúc Lilly ốm cũng ốm, Lilly khỏi mẹ vừa đỡ đc chút thì em lại ôm. Thế là cứ vừa chăm em, vừa ho hụ hụ. Hôm nay mẹ cũng đã đỡ rồi, chắc cũng tại thời tiết đã ấm hơn.
Ông Ngoại cứ mắng mẹ hay cho các con đi ra ngoài chơi quá. Ông bảo mẹ con mình phải ở nhà, phải mặc thật ấm, quàng khăn đội mũ. Cái ông nói thì đương nhiên là đúng rồi, tuy nhiên không phải đúng hoàn toàn. Mình đã mặc đủ ấm, nhưng không có nghĩa khoá chân các con trong nhà. Các con cần ra ngoài và đc hít thở không khí trong lành. Cái này rất quan trọng, bác sỹ nói mẹ mỗi ngày ít nhát phải cho Henry ra ngoài 2 tiếng để đi dạo đấy.
Ở Đức, có nhiều người bị dị ứng với thời tiết, phấn hoa, bụi khô trong nhà... cái đó thì ở VN không có. NÊn ông bà cứ thấy ho là nghĩ mẹ con mình đang viêm họng nên lo lắng quá đó thôi.
PS: Henry hôm nay lại thêm cái răng cửa phía trên nữa rồi :D
Henry bắt đầu có triệu chứng sụt sịt, rồi lại sốt rất cao. Đi khám cũng chưa ra bệnh gì cả. Tuy nhiên, con chẳng ăn uống gì, cứ ngủ li bì suốt. Không hẳn là ngủ, cứ nằm nhắm mắt rồi rên hừ hừ. Tội nghiệp lắm, chẳng thèm nghịch, chẳng thèm ăn... và tất nhiên cũng chẳng ngủ ngon rồi.
Đến khi khám lại, đc uống kháng sinh, con đã khỏi lại nhanh chóng. Hôm nay đã uống xong 7 ngày kháng sinh được 4 hôm rồi, vậy mà con vẫn còn ăn ít lắm. Nhưng nhiều hơn lúc ốm. Vậy cũng là may rồi.
Mẹ lúc Lilly ốm cũng ốm, Lilly khỏi mẹ vừa đỡ đc chút thì em lại ôm. Thế là cứ vừa chăm em, vừa ho hụ hụ. Hôm nay mẹ cũng đã đỡ rồi, chắc cũng tại thời tiết đã ấm hơn.
Ông Ngoại cứ mắng mẹ hay cho các con đi ra ngoài chơi quá. Ông bảo mẹ con mình phải ở nhà, phải mặc thật ấm, quàng khăn đội mũ. Cái ông nói thì đương nhiên là đúng rồi, tuy nhiên không phải đúng hoàn toàn. Mình đã mặc đủ ấm, nhưng không có nghĩa khoá chân các con trong nhà. Các con cần ra ngoài và đc hít thở không khí trong lành. Cái này rất quan trọng, bác sỹ nói mẹ mỗi ngày ít nhát phải cho Henry ra ngoài 2 tiếng để đi dạo đấy.
Ở Đức, có nhiều người bị dị ứng với thời tiết, phấn hoa, bụi khô trong nhà... cái đó thì ở VN không có. NÊn ông bà cứ thấy ho là nghĩ mẹ con mình đang viêm họng nên lo lắng quá đó thôi.
PS: Henry hôm nay lại thêm cái răng cửa phía trên nữa rồi :D
Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015
Đố biết ai???
em Tôm mặc áo của chị Tép, trông giống hệt chị. Yêu hệt như nhau!
Nhưng trong con gái quá, nên bố mẹ chỉ cho mặc có một hôm thôi, he he he
Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015
Tết Ất Mùi
Năm nay đón Tết xa Quê hương, xa ông bà và họ hàng, nhớ Việt Nam- nhớ gia đình lớn. Nhưng đặc biệt, Tết đầu tiên nhà mình có 4 người.
Đêm Giao thừa, vừa nói chuyện với ông bà nội, vừa đón chào năm mới. Lilly đã biết nói chúc mừng năm mới ông bà. Thật tuyệt, vì bố mẹ không cần phải dạy con gì cả.
Giao thừa, bố ra ban công để thắp hương trời đất, cầu mong cho một năm mới an lành, yên vui, sức khoẻ, hạnh phúc, nhiều tài lộc và may mắn.
Mẹ làm cơm cũng Giao thừa, thế mà quên mất không chụp ảnh lại. Cả nhà ăn uống rất ngon: có giò bò, giò xào, có xôi đỗ, canh rau, miến trộn. Ngon hết ý.
Sáng mồng một, trẻ con dậy sớm, được bố mẹ mừng tuổi. Còn nhỏ tí, thế mà cũng biết hào hứng khi nhận được lì xì. Chúc các con năm mới luôn khoẻ mạnh, ngoan ngoãn, hay ăn chóng lớn, luôn có nhiều bạn bè tốt, được khám phá và học được nhiều điều hay, thú vị. Chúc gia đình luôn yên vui hạnh phúc, nhiều may mắn, thành công. Chúc ông bà và gia đình lớn luôn mạnh khoẻ, yêu đời, an khang thịnh vượng.
PS1: mấy ngày Tết, vậy mà con gái ốm, sốt toàn 39-40 độ. Lilly không chịu ăn, cứ mệt lả đi, rồi rét run cầm cập. Cho đi khám mà chẳng ra bệnh gì. Mong con sớm mạnh khoẻ trở lại.
PS2: Lúc chờ vào gặp bác sỹ, con mệt quá nằm trên ghế. Chờ cả mấy tiếng liền mà chưa đến lượt. Con mệt, và muốn ngủ một lát, mắt vẫn nhắm quay sang nói với mẹ "Mẹ ơi! Khi nào bác sỹ gọi mẹ, thì mẹ gọi con nhé". Nghe con nói vậy, mà mẹ rơi nước mắt vì thương con. Trong con gầy còm, mệt mỏi thật là tội nghiệp. Mẹ YÊU và THƯƠNG con rất nhiều, con Chó con bướng bỉnh của mẹ.
Đêm Giao thừa, vừa nói chuyện với ông bà nội, vừa đón chào năm mới. Lilly đã biết nói chúc mừng năm mới ông bà. Thật tuyệt, vì bố mẹ không cần phải dạy con gì cả.
Giao thừa, bố ra ban công để thắp hương trời đất, cầu mong cho một năm mới an lành, yên vui, sức khoẻ, hạnh phúc, nhiều tài lộc và may mắn.
Mẹ làm cơm cũng Giao thừa, thế mà quên mất không chụp ảnh lại. Cả nhà ăn uống rất ngon: có giò bò, giò xào, có xôi đỗ, canh rau, miến trộn. Ngon hết ý.
Sáng mồng một, trẻ con dậy sớm, được bố mẹ mừng tuổi. Còn nhỏ tí, thế mà cũng biết hào hứng khi nhận được lì xì. Chúc các con năm mới luôn khoẻ mạnh, ngoan ngoãn, hay ăn chóng lớn, luôn có nhiều bạn bè tốt, được khám phá và học được nhiều điều hay, thú vị. Chúc gia đình luôn yên vui hạnh phúc, nhiều may mắn, thành công. Chúc ông bà và gia đình lớn luôn mạnh khoẻ, yêu đời, an khang thịnh vượng.
PS1: mấy ngày Tết, vậy mà con gái ốm, sốt toàn 39-40 độ. Lilly không chịu ăn, cứ mệt lả đi, rồi rét run cầm cập. Cho đi khám mà chẳng ra bệnh gì. Mong con sớm mạnh khoẻ trở lại.
PS2: Lúc chờ vào gặp bác sỹ, con mệt quá nằm trên ghế. Chờ cả mấy tiếng liền mà chưa đến lượt. Con mệt, và muốn ngủ một lát, mắt vẫn nhắm quay sang nói với mẹ "Mẹ ơi! Khi nào bác sỹ gọi mẹ, thì mẹ gọi con nhé". Nghe con nói vậy, mà mẹ rơi nước mắt vì thương con. Trong con gầy còm, mệt mỏi thật là tội nghiệp. Mẹ YÊU và THƯƠNG con rất nhiều, con Chó con bướng bỉnh của mẹ.
Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015
Henry mọc 4 răng rồi
Đã nhú cả 4 cái răng cửa, cười thấy trắng rồi.
Chắc ngứa răng, Henry rất thích ăn dưa chuột, bánh mỳ. Thời kỳ này, em cái gì cũng thích cho vào miệng. Bố mẹ để em khám phá thế giới quanh mình, chỉ không cho em ở cạnh những vật rất nhỏ, hay những mẩu giấy. Vì như vậy có thể gây hóc rất nguy hiểm. Dây điện em cũng không đc chơi, còn lại thì hầu như em đc chơi tuốt.
Em trườn bò rất nhanh khắp nhà, mông đã nhổm lên nhổm xuống mà vẫn chưa bò được 4 chân :D. Rất thích cầm tay bố mẹ để đứng lên. Em cố gắng bám vào ghế để đứng nhưng chưa thành công lắm. Nhưng em đã leo được lên cái giường của em ở ngoài phòng khách rồi. Cái giường có cái của mở để chui ra chui vào, cách sàn nhà khoảng 20 cm. Henry thích cào cào vào thành giường, vì nó tạo tiếng kêu lạ.... Cái tuổi bây giờ, tí ti gì cũng thấy háo hức, tò mò, thích khám phá!
Hãy tận hưởng và khám phá thêm nhiều thế giới nhỏ bé quanh con nhé!
Chắc ngứa răng, Henry rất thích ăn dưa chuột, bánh mỳ. Thời kỳ này, em cái gì cũng thích cho vào miệng. Bố mẹ để em khám phá thế giới quanh mình, chỉ không cho em ở cạnh những vật rất nhỏ, hay những mẩu giấy. Vì như vậy có thể gây hóc rất nguy hiểm. Dây điện em cũng không đc chơi, còn lại thì hầu như em đc chơi tuốt.
Em trườn bò rất nhanh khắp nhà, mông đã nhổm lên nhổm xuống mà vẫn chưa bò được 4 chân :D. Rất thích cầm tay bố mẹ để đứng lên. Em cố gắng bám vào ghế để đứng nhưng chưa thành công lắm. Nhưng em đã leo được lên cái giường của em ở ngoài phòng khách rồi. Cái giường có cái của mở để chui ra chui vào, cách sàn nhà khoảng 20 cm. Henry thích cào cào vào thành giường, vì nó tạo tiếng kêu lạ.... Cái tuổi bây giờ, tí ti gì cũng thấy háo hức, tò mò, thích khám phá!
Hãy tận hưởng và khám phá thêm nhiều thế giới nhỏ bé quanh con nhé!
Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015
Sinh nhật bố Minh
Năm nay bố tròn 35 tuổi.
Sinh nhật bố (15/2) tổ chức sớm một ngày vào đúng ngày Lễ tình yêu. Cũng là để kỷ niệm tình yêu của bố mẹ, là hai con Chó Con yêu vô cùng. Mới sáng sớm dậy, hai chị em đã nhí nhố ôm nhau để bố chụp hình cho. Ảnh đưa lên mạng, ai cũng khen hai Con Chó thật dễ thương. Bố mẹ thì chỉ cần nhìn thấy các con khoẻ mạnh, yêu thương quấn quýt nhau là thấy vui và hạnh phúc rồi.
Sinh nhật bố, mình tổ chức ngoài nhà hàng, mời gia đình các bạn bè thân thiết đến chung vui. Có 6 gia đình tất cả, mà số người lên đến 22. Nhà ai cũng đã có 1-2 đứa trẻ rồi. Nhìn trẻ con chạy nhảy nô đùa, các bố mẹ lại ngồi kể chuyện ngày xưa, về cái ngày đi sinh nhật bạn bè, thì chỉ có 1 hoặc hai người thôi í.
Bố 35 tuổi, mà bố với mẹ đã yêu nhau đến nay cũng tròn 15 năm rồi. Gớm lâu quá rồi đấy! Thi thoảng còn trêu nhau là "ngán lắm rồi"... nhưng thật ra chẳng ngán đâu. Cuộc sống, có vui có buồn, có lúc khó khăn có lúc dễ dàng, có xa nhau rồi lại có gần. Cũng trải qua nhiều cung bậc, nhưng quan trọng nhất, sau những lúc cãi lộn là biết làm lành, là biết hiểu và trân trọng nhau hơn.
Tình yêu của bố mẹ gắn bó hơn, vì có các con đấy!
Tuổi mới, chúc Bố luôn khoẻ mạnh, vui vẻ, gặp nhiều may mắn và thành công nhiều hơn nữa.
Thân yêu
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)













