Thường theo văn hoá của người Việt, mỗi lần con cái mắc lỗi, bố mẹ sẽ trị bằng đòn. Thường lỗi càng nặng, hay lỗi lặp lại, thì đòn càng đau. Có nhiều lý do cho việc "đánh cho lần sau nó chừa đi"thường xuyên nhất là do tức giận, là lo lắng vì những hậu quả có thể xảy ra vì những lỗi lầm đó, là vì "thương con".
Nhưng mẹ cũng hiểu, ẩn đằng sau việc đánh đòn còn là "sự bế tắc của các ông bố bà mẹ"- vì không thể tìm được cách khuyên bảo con một cách hiệu quả hơn. Cũng là sự "kém cỏi trong kìm chế sự nóng giận của mình".
Dù là gì đi nữa, thì có một điểm chung nữa mà mẹ thường thấy: đó là sau mỗi trận đòn, bố hoặc mẹ sẽ luôn dằn vặt đau khổ vì làm con mình đau. Con cái thì bị đau, ngoan được lúc đó, nhưng chưa chắc lần sau đã "chừa" như cái triết lý của lý do đánh.
Mẹ luôn đặt câu hỏi "liệu đòn đau có thực sự làm trẻ con chừa những thói hư tật xấu của mình?"- nhưng cái chắc chắn sẽ là "đòn đau nhớ đời". Cái nhớ đời của những hằn đau trong da thịt. Nếu nặng hơn, nhưng tổn thương tình thần có thể sẽ theo mãi đứa trẻ.
Tại sao mẹ viết những điều này? Vì con gái của mẹ hay bướng bỉnh, hay "thời tiết"- và kết quả luôn là những "cơn thịnh lộ" của mẹ, là những vết roi đau hăn in trên da thịt của con, là những đau đớn mà mẹ phải trải qua khi ngồi bình tĩnh lại. Mình có cần phải đánh con thế không? Việc đó có cần phải ra đòn như thế không? Tất cả những câu trả lời đầu là "không" và mẹ nhận ra rằng- lỗi phần nhiều do mẹ quá nóng nảy, là mẹ không biết giải toả cơn giận của mình, là mẹ không chọn cách nhìn nhận và sử lý sự việc theo cách mềm mỏng hơn.
Mẹ càng buồn hơn nữa, khi mỗi lần như vậy, con lại ôm mẹ, và nói là con yêu mẹ nhiều, con buồn vì làm cho mẹ phải nghĩ ngợi. Những lời con nói, có thể chưa hết những gì con nghĩ, con cảm... nhưng nó làm mẹ ân hận vô cùng cho mỗi lần đánh con. Con làm mẹ nhớ tới một lần bà ngoại đánh mẹ rất đau vào chân, vì cái tội mẹ mải đi chơi, làm cháy cái nồi của bà. Bà đã rất xót mẹ khi nhìn những vết hằn đỏ trên chân mẹ. Mẹ hiểu bà đã rất hối hận... Đến tận bây giờ mẹ vẫn không giận bà, nhưng thấy sao thương bà thế. Mẹ thấy có lỗi vì để bà buồn, để bà phải đánh mẹ, và cũng chẳng khác như chính bà tự đánh mình. Nhưng cái khổ sở hơn đó là cái cảm giác, biết rất là đau, mà không chịu đựng cái đau đó cho con. Trên cái da thịt non nớt ấy, có lẽ nó đau hơn nhiều nữa...
Vì thế, mẹ luôn ý thức việc sẽ cố gắng mềm mỏng với con, sẽ cố gắng tìm cách giải quyết sự việc tích cực hơn. Mẹ luôn nói để bố giúp mẹ làm tốt hơn, và tất nhiên đến bây giờ mẹ vẫn chưa làm tốt được :(
Mẹ chỉ muốn nói với con rằng mẹ yêu con rất nhiều, rất thương con khi con phải chịu đòn roi, mẹ xin lỗi con đã làm con đau. Mẹ rất đau khổ và lo sợ những việc này sẽ làm tổn thương đến tâm hồn bé dại của con. Mẹ tin đòn roi không chừa, nhưng sẽ nhớ đời. Mẹ sẽ cố gắng nhiều hơn nữa, con cũng hay giúp mẹ nhé!
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015
Ngày đầu tiên đi học
Ngày đầu tiên đi học, chị dắt tay tới trường. Em cười toe cười toét, chị cũng cười vui tươi xxx
Thật là may mắn, mới chuyển đến chỗ ở mới gần 1 tháng, mà đã tìm được chỗ đi học cho hai chị em. Ở phía Nam nước Đức, thường rất khó tìm chỗ cho trẻ đi học. Bố hoặc mẹ thường phải ở nhà để chăm sóc các con.
Lilly đã đi học từ thứ 2 đầu tuần (nghĩa là cuối tháng 6)- vì họ đặc cách cho đi học sớm một chút. Để mẹ có thời gian cho em Henry đi học. Vì, khi bắt đầu đi học, đến chỗ lạ, trẻ con còn sợ và chưa quen. Bố mẹ phải đi với em, để em quen dần với người mới, môi trường mới. Lilly đi học rất ngoan, rất nhanh chóng quen với các cô và các bạn. Ngày thứ 2 đến lớp, mẹ chỉ cần chào con thế là xong, không chút nhõng nhẹo, theo mẹ gì hết.
Còn hôm nay, là lần đầu tiên Henry đi học. Em mặc quần áo rất bảnh bao, trông em người lớn hẳn ra. Đến lớp, em đã vui chơi với các bạn. Tất nhiên vì có mẹ ngồi đấy, nên em cứ mặc sức đi lang thanh khắp xó xỉnh trong lớp. Mẹ chỉ ngồi nhìn em. Buồn cười cái là, em đang đừng một mình ngắm trời đất, cô giáo lại để làm quen với em thì em lại chạy vù về phía mẹ và ôm chầm lấy. Các bạn thích mẹ đọc sách hay chơi với, mình đang chơi một mình, cũng chạy lại quàng cổ mẹ.
Nhưng nói chung như thế cũng là rất mừng, vì em không đến mức độ lúc nào cũng ôm nghì lấy mẹ.
Chúc hai chị em đi học luôn vui vẻ, chơi với nhiều bạn tốt và học được nhiều điều hay.
Yêu các con nhiều xxx
Thật là may mắn, mới chuyển đến chỗ ở mới gần 1 tháng, mà đã tìm được chỗ đi học cho hai chị em. Ở phía Nam nước Đức, thường rất khó tìm chỗ cho trẻ đi học. Bố hoặc mẹ thường phải ở nhà để chăm sóc các con.
Lilly đã đi học từ thứ 2 đầu tuần (nghĩa là cuối tháng 6)- vì họ đặc cách cho đi học sớm một chút. Để mẹ có thời gian cho em Henry đi học. Vì, khi bắt đầu đi học, đến chỗ lạ, trẻ con còn sợ và chưa quen. Bố mẹ phải đi với em, để em quen dần với người mới, môi trường mới. Lilly đi học rất ngoan, rất nhanh chóng quen với các cô và các bạn. Ngày thứ 2 đến lớp, mẹ chỉ cần chào con thế là xong, không chút nhõng nhẹo, theo mẹ gì hết.
Còn hôm nay, là lần đầu tiên Henry đi học. Em mặc quần áo rất bảnh bao, trông em người lớn hẳn ra. Đến lớp, em đã vui chơi với các bạn. Tất nhiên vì có mẹ ngồi đấy, nên em cứ mặc sức đi lang thanh khắp xó xỉnh trong lớp. Mẹ chỉ ngồi nhìn em. Buồn cười cái là, em đang đừng một mình ngắm trời đất, cô giáo lại để làm quen với em thì em lại chạy vù về phía mẹ và ôm chầm lấy. Các bạn thích mẹ đọc sách hay chơi với, mình đang chơi một mình, cũng chạy lại quàng cổ mẹ.
Nhưng nói chung như thế cũng là rất mừng, vì em không đến mức độ lúc nào cũng ôm nghì lấy mẹ.
Chúc hai chị em đi học luôn vui vẻ, chơi với nhiều bạn tốt và học được nhiều điều hay.
Yêu các con nhiều xxx
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

